Banner 468 x 60px

 

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016

Sống là phải học

0 Nhận xét
Khi làm một điều gì đó khó khăn và từ bỏ lúc còn trẻ, sau này, ta sẽ phải hối hận vì không làm nó và chỉ còn biết nói “tôi không biết” mà thôi.
Cái gì ta không biết, vậy ta hãy học. Ta vẫn còn trẻ, đừng vội vàng nói “Tôi không biết”. Có những việc ban đầu ta càng cảm thấy rắc rối, ta càng lười học thì về sau càng dễ bỏ lỡ nhiều cơ hội cho bản thân.
15 tuổi nghĩ rằng bơi lội khó nên không học bơi, đến năm 18 tuổi ta gặp một người ta thích rủ ta đi bơi, ta chỉ có thể nói “Mình không biết bơi”.
18 tuổi cảm thấy học tiếng Anh khó nên không học, đến năm 28 tuổi có một công việc tuyệt vời nhưng đòi hỏi phải có tiếng Anh, ta lúc này cũng chỉ có thể nói “Tôi không biết tiếng Anh”.
Làm bất cứ việc gì ta nên biết rằng: Không phải người thông minh nhất thành công, cũng không phải là người ngu ngốc nhất thành công, mà là người nỗ lực nhiều nhất thành công.
Không phải là người làm nhanh nhất thành công, cũng không phải là người làm chậm nhất thành công chậm nhất, mà là người có niềm tin nhất thành công.
Không phải người khỏe nhất thành công, và cũng không phải người yếu nhất thành công, mà là người nguyện kiên trì đến cùng thành công.
Không phải người đẹp nhất thành công, cũng không phải người xấu nhất thành công mà là người biết hợp tác và cảm ơn thành công.
Hãy làm việc với tất cả tình yêu, làm người với tất cả lòng biết ơn. Có tiền, hãy làm việc tốt, không có tiền hãy làm người tốt, đây chính là cuộc sống.

Tại sao lợn không tự rời bỏ được cái chuồng của mình còn sói lại có thể tung hoành ngang dọc. Đơn giản là vì lợn sống thoải mái, không có cảm giác nguy hiểm rình rập, hàng ngày hưởng thụ cuộc sống phụ thuộc vào con người. Còn sói, cuộc sống mỗi ngày của chúng là sự đấu tranh sinh tồn đầy thách thức, đầy năng lượng và là cả nỗ lực không ngừng nghỉ.
Cùng là tự nhiên, nhưng loài thì làm thịt trên thớt, loài thì tung hoành thành vua. Chính vì vậy, nếu không muốn làm thịt trên thớt hãy làm vua của chính bản thân mình, chỉ có không ngừng phát triển ta mới có thể đạt được những thành tựu của riêng mình.
“Không có đường thì tìm đường, tìm không thấy thì làm đường mà đi.”
- Trích sách Không bao giờ là thất bại, tất cả là thử thách -
Theo Hằng Phương/ Theo Trí Thức Trẻ/ Cafebiz
Đọc tiếp...

Thứ Bảy, ngày 03 tháng 9 năm 2016

CHÙM THƠ TÌNH THÁNG CHÍN

0 Nhận xét
Tháng chín có cơn mưa rào bất chợt, tháng chín hoa sữa ngập lối đi. Tháng chín em ngồi đếm từng màu lá rụng, trốn mình trong chiếc khăn êm...em nhớ anh.

Tình khoảng cách nhưng lòng không cách trở, nhắm mắt cười hơi thở vẫn còn đây. Hương thơm nhẹ vương mình trong giấc ngủ, kéo anh về với cả những ấm êm.
Yêu lắm... yêu hoài người xa lắm. Tháng chín không buồn dù có những cơn mưa. Tháng chín đẹp, nhẹ như lời trong gió. Yêu chút khờ nơi mi mắt ngủ quên...


BÀI THƠ: NỖI NIỀM THÁNG CHÍN

Tác giả: Jenny Phạm
Tháng chín về thêm nhiều gió heo may
Con nắng vẫn trải dài chưa ngưng nghỉ
Những cơn mưa bất thần đêm mộng mỵ
Cánh đồng vàng bảng lảng lúc hoàng hôn.

Tháng chín về thương nhớ lại đầy hơn
Thu xao xác gom cái buồn về cất
Lá nhẹ rơi qua vội vàng ánh mắt
Thu hao gầy trên mỗi bước chân qua.

Tháng chín về cho day dứt vỡ oà
Sầu vương đọng xót xa đêm khuya vắng
Cho ngậm ngùi khắc âm thầm lằng lặng
Biết có còn thương nhớ gửi về nhau?

Tháng 9 về rồi, em có trở về không?

Tháng chín lại về trên những nẻo đường quen
Vẫn phố đông người, vẫn hàng cây đứng lặng
Nhưng góc phố giờ nhuộm một màu trầm lắng
Như thể phố buồn khi vắng bóng hình em.

Tháng chín lại về, em sẽ nhớ hay quên
Những kỉ niệm thiết tha,ngập tràn hạnh phúc
Sao giờ đây chỉ còn dòng nước mắt
Rơi giữa lòng người, rơi giữa phố thênh thang.


Tháng chín lại về trong cơn gió miên man
Vì hờn dỗi nên tạt vào con phố
Thổi tung bụi đời lên cuộc tình dang dở
Tạt thẳng vào duyên nợ của đôi ta.

Tháng chín lại về, em ơi! Trong những buổi chiều tà
Cho đau đớn lòng anh, cho xót xa con phố
Cho cơn mưa Hạ cũng vội vàng trút đổ
Giữa mùa Thu tàn manh hơi thở của Đông.

Em à! Tháng chín về rồi,em có trở về không?
  • EagleLe (Lê Hoài Phương)

BÀI THƠ: LỜI RU THÁNG CHÍN

Tác giả: Hiền Nhật Phương Trần
Em ru gì tháng chín sắp qua Thu
Khi Phượng đã không còn màu rực rỡ
Cây bàng già đã thay màu lá đỏ
Lời ru em buồn khắc khoải hoài trông.

Ru đi em lời ru của tháng năm
Đã trăn trở với bộn bề cuộc sống
Đã thăng trầm với cuộc tình vô vọng
Ru cho đời thôi thấp thỏm nhớ mong.

Cuộc tình nào hứa hẹn một màu hồng
Đã khiến em mộng mơ và hy vọng
Để rồi em chơi vơi trên cánh sóng
Biết bao giờ cập bến nẻo yêu thương.

Em đã ru cho thắm đỏ môi hường
Cho đêm tối còn vấn vương mong nhớ
Lời ru em lạc trong miền trăn trở
Mênh mang buồn... thổn thức giữa cơn mơ.

BÀI THƠ: BẢN TÌNH CA THÁNG CHÍN

Tác giả: Chưa rõ
Tháng chín về rồi, anh có trở về không ?
Phương trời đó có nghe buồn đơn lẻ
Bản tình ca của một thời xuân trẻ
Nghe mênh mang trĩu nặng nỗi u hoài

Tháng chín về rồi, ai có đợi chờ ai !?
Trên lối nhỏ mình em còn lẻ bước
Tháng chín ơi ! Biết bao giờ tìm được
Thuở bên người, tay ấm trọn vòng tay

Tháng chín yêu ơi ! Em vẫn đợi từng ngày
Bên quán nhỏ tách cà phê chưa cạn
Dấu yêu xưa vẫn còn hoài năm tháng
Nắng mưa nào phai nhạt với thời gian

Tháng chín yêu ơi ! Chiều ngập lá thu vàng
Cho ta cứ mênh mang mùa thu ấy
Tháng chín ơi ! Sao nghe buồn đến vậy ?
Vòng tay nào sưởi ấm trái tim ta !?

Tháng chín yêu ơi ! Tình tôi mãi vẫn là...

BÀI THƠ: THÁNG 9 MÙA THU

Tác giả: Ho Nhu
Em bảo đến tháng Chín rồi anh nhỉ
Ôn những gì... tình tri kỉ mộng mơ
Anh đón nhận và mong đợi từng giờ
Được gặp nhau cho câu thơ thêm mượt

Tháng chín về, ta có nhiều thỏa ước
Mùa thu vàng hoa cúc sẽ đơm bông
Đôi môi em sẽ mọng chín, hương nồng
Trao hết nhé gửi tấm lòng trọn vẹn

Tháng chín rồi, sao mình chưa lời hẹn
Như thuở xưa, khi duyên bén nồng nàn
Cứ ngỡ rằng sẽ lắng đọng thời gian
Chứ đâu phải gặp muôn vàn bién đổi

Tháng Chín về, con tim mình nóng hổi
Nên thu sang làm bối rối tim em
Tháng chín như… mọi vạn vật buông rèm
Những kỉ niệm ta còn xem ảo ảnh

Tháng Chín về, ta chẳng cần so sánh
Duyên không thành vẫn kiêu hãnh em à
Mùa thu rồi.. tháng Chín đầy ắp hoa
Và tình người mãi vẫn là tri kỉ..

BÀI THƠ: CHÀO THÁNG CHÍN

Tháng chín về mùa thu vàng sắc lá
Con đường mòn nghiêng ngả bước thân quen
Nắng hanh hao vài cơn gió khát thèm
Đùa giỡn thổi chờ em chiều thu vắng

Lối em về con đường xưa nhạt nắng
Lá vàng rơi xào xạc trắng mưa ngâu
Có phải chăng Chức Nữ đợi trên cầu
Mà Ngưu Lang bỏ đi đâu chẳng thấy

Nên ân tình gửi vào trong trang giấy
Hỏi rằng người nơi ấy có buồn không
Mà má kia chợt thấy ửng sắc hồng
Môi thắm đỏ trong chờ trông vời vợi

Giữa thu rồi người ơi đừng nghĩ ngợi
Ngày xum vầy chờ đợi đã kề bên
Tình đôi ta sẽ mãi mãi vững bền
Niềm hạnh phúc lớn lên cùng non nước

Tháng chín về với bao điều mơ ước
Ta mong rằng ...Mình mãi được ...Gần nhau !
(Tác giả: Hồng Giang)

BÀI THƠ: NÉT THU VÀNG CHÀO THÁNG CHÍN

Chào Tháng Chín
Sắc Thu tràn trong nắng
Mắt em buông từng chiếc lá vàng rơi
Con đường xưa nhượm đỏ rực bầu trời
Âu yếm ngắm mùa Thu cười trong gió

Chào Tháng Chín
Bóng Thu lan trước ngõ
Dáng em ngoan gầy nhẹ bước mong manh
Bờ vai thon đẫm sương lạnh trên cành
Chợt bỗng nhớ vòng tay anh thật ấm

Thu đã sang
Hạ rời xa thầm lặng
Gió nghịch mùa thấm lạnh giấc mộng đêm
Cánh môi thơm ươm hương thoảng nũng mềm
Thu khát cháy vị ngọt say khoảnh khắc

Chào Tháng Chín
Áo Thu về trong vắt
Mùa tựu trường đàn chim trắng đầy sân
Nụ tình yêu Thu lãng mạn bao lần
Tim sai nhịp ngu ngơ làm sao ấy

Chào Tháng Chín
Nàng Thu ơi có thấy
Bao lá rơi từng hạt nhớ em đan
Màu thời gian rũ xuống giấc dịu dàng
Hoạ lên " NÉT THU VÀNG CHÀO THÁNG CHÍN!!"
(Tác giả: Angel Nguyễn)

BÀI THƠ: TÌNH KHÚC THÁNG CHÍN

Tháng chín đến rồi mình hò hẹn nhé em !
Bên góc sân trường lần đầu ta gặp gỡ
Bao tháng hè xa lòng tràn đầy nhung nhớ
Khi mùa thu về trời trở gió tinh khôi

Tháng chín về rồi ta hò hẹn nhau thôi
Những buổi trường tan ta cùng về chung lối
Đếm những vòng xe cứ quay đều thật vội
Những buổi trưa nồng áo đẫm ướt mồ hôi

Tháng chín đến rồi mình hò hẹn em ơi !
Sài Gòn vào Thu cả đất trời êm ả
Em giấu mùa Thu vào muôn ngàn sắc lá
Bất chợt những chiều cùng hứng giọt ngâu sa

Tháng chín về rồi ta nắm tay bước qua
Cùng đón mùa Thu đang hòa ca rạng rỡ
Mình lại hẹn hò như ngày đầu bở ngỡ
Giấu những nồng nàn sau trang vở tinh khôi !
(Tác giả: Toàn Tâm Hòa)

BÀI THƠ TÌNH CUỐI THÁNG 9

Hôm nay viết bài thơ tình cuối tháng
Khi dõi nhìn biết bao áng mây trôi
Tháng chín ơi! Mi sắp xa ta rồi
Dừng lại đi sao lặng trôi mải miết.

Vẫn còn đó bầu trời xanh biêng biếc
Còn vẹn nguyên hương vị tết trông trăng
Ước bên em cùng nhau đón chị Hằng
Trong ngày rằm cùng ghé thăm bè bạn.

Tháng chín ơi có điều gì buồn chán
Mà lặng lẽ như những áng mây bay
Hay hương sữa thấy không còn ngất ngây
Dù hoàng lan vẫn đêm ngày hương toả.

Ngày hôm nay sao tâm tư nhiều quá
Vì cuối tháng hay vì đã mất em
Cả đêm qua nick của ta sáng đèn
Bao kỉ niệm cứ đan xen trỗi dậy!
(Tác giả: Hương Nam)

BÀI THƠ: NHỚ VỀ THÁNG 9

Tháng 9 lại về em ở đâu
Buồn vương lên mắt lệ u sầu
Xa nhau từ độ thu năm ấy
Hiên nhà tí tách giọt mưa ngâu

Không biết là em có ấm êm
Hay luôn buồn tủi lúc về đêm
Mưa giăng mờ ảo bên cửa nhỏ
Chỉ thấy hạt sương rớt bên thềm

Em có hay về nơi đó không
Vẫn con đường cũ phủ rêu phong
Cây bàng giờ đã già trước tuổi
Cùng với thời gian nỗi nhớ mong

Căn nhà đã vắng tiếng em ơi
Mái cọ xác xơ ngắm sao trời
Thu về theo nỗi buồn hiu quạnh
Kỷ niệm ngày xưa ...mãi chẳng rời.
(Tác giả: Thanh Trần)
Đọc tiếp...

Thứ Ba, ngày 12 tháng 1 năm 2016

Lỡ Yêu

0 Nhận xét
trà chanh tình yêu – Hiểu lầm không phải nguyên nhân khiến người ta lạc mất nhau, chính sự thiếu lòng tin, sự tự tôn quá lớn mới khiến người ta buông tay nhau, để rồi sau này có hối hận cũng không còn kịp nữa.
 
Vũ miết tay xuống bàn, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Tin nhắn gửi đến ban nãy nhấp nháy rồi màn hình tự động khóa đen kịt, nhưng nội dung của tin nhắn vài chữ ngắn ngủi ấy lại khiến cậu phân vân mãi.
“Đóng giả làm người yêu tôi 3 tháng được không? Nhờ ông đó, giúp tôi đi mà!”
Tin nhắn được gửi đến không ai khác chính là từ Thảo Nhi, cô bạn mà chính cậu đang thầm thương trộm nhớ từ khá lâu rồi. Mặc dù gọi là yêu đơn phương, nhưng thực ra chỉ là để ý hơn một chút, quan tâm hơn một chút, chứ chưa bao giờ thể hiện ra bên ngoài. Vì thế nên chẳng có ai biết tình cảm của cậu, ngay cả đám bạn thân thiết nhất, và cả chính Thảo Nhi, trừ con bạn thân từ hồi còn học tiểu học. Bởi vì thân quá nên tất cả biểu hiện của cậu đều không qua nổi mắt Dung.
– Đắng,… à mà thôi! Cơ mà tôi thấy đây là cơ hội tốt cho ông đấy chứ! Nhận lời đi, ok đi còn chần chừ lưu luyến gì!
– Nhưng bà không thấy à? “Đóng giả” thôi, bà hiểu từ “đóng giả” là gì không?
– “Đóng giả” thì đóng giả, lúc đầu thì giả, về sau muốn biến thành “thật” được thì phải phụ thuộc vào khả năng của ông chứ! Haizz nghĩ nhiều thế làm gì? Cơ hội chắc bộ đến với ông nhiều lần lắm hả?
– Nhưng tôi không muốn lợi dụng cô ấy!
– Lợi cái gì mà dụng? Có cơ hội được ở bên cạnh thể hiện chăm sóc nàng một cách công khai thì chấp nhận đi, dù sao nàng chẳng thiệt, ông biết đâu lại gặp may. Khổ lâu rồi sướng quá không chịu được hả?
Thế là chỉ vài phút sau đó, một tin nhắn được gửi tới máy Thảo Nhi. Vũ mỉm cười khóa bàn phím. Dù Thảo Nhi có vì mục đích gì mà nhờ cậu làm diễn viên không lương thì cậu cũng phải thực hiện ý định của mình. Dung nói đúng, lần này cậu sẽ có cơ hội được ở bên cạnh Thảo Nhi một cách quang minh chính đại, có nghĩa là được thoải mái thể hiện là người yêu của cô ấy, được thoải mái chăm sóc và quan tâm cô ấy, để cô ấy thấy được cậu là một người xứng đáng để yêu như thế nào.


Lỡ Yêu
Thảo Nhi gửi mail cho Vũ một bản kế hoạch dài những điều cần làm. Vũ vừa đọc vừa cảm thấy buồn cười. Kỳ thực những điều này quá đơn giản, và nếu Thảo Nhi để ý một chút sẽ nhận thấy có rất nhiều việc trong danh sách này cậu đều đã từng làm cho cô. Người ta vẫn nói con gái nhạy cảm, nhưng trong một số chuyện quan trọng, lại ngốc nghếch đến bất ngờ.
– Tôi có thể hỏi lý do vì sao bà đề nghị đóng kịch thế này không?
Vũ chở Nhi ngồi đằng sau, vừa phóng xe trên đường vừa ngoảnh lại ra vẻ hỏi một câu bâng quơ nhưng tim thì đập thình thịch, thấp thỏm, mong chờ. Kể ra biết được lý do mới tốt, cậu sẽ dễ tìm được phương pháp tốt hơn để tiếp cận với tình cảm của Thảo Nhi.
– Ông nhớ Lâm, người yêu cũ của tôi trước đây không?
Nghe đến cái tên đó, và danh xưng phía đằng sau phát ra từ chính miệng Nhi khiến Vũ cảm thấy hơi bị khớp. Tay lái bất giác lạng sang một bên, tuy nhiên được cậu nhanh chóng cân bằng. Với giọng điệu “bình thường” nhất, cậu trả lời Thảo Nhi.
– Có, sao thế? Nghe nói cậu ta đi du học nước ngoài vài năm cơ mà?
– Về rồi!
– Sao?
– Ừ, về rồi! Đang làm ở công ty tôi!
– Rồi sao nữa?
– Hắn lại đang có bạn gái. Nhìn cái kiểu dương dương tự đắc ấy tôi không chịu được. Hắn tưởng mình là ai? Trước lúc lên may bay còn nói tôi ở nhà đợi hắn, thế mà sau 1 năm đã có người yêu mới, bóng gió muốn chia tay. Ông xem, giờ hắn về mà bên cạnh tôi vẫn chẳng có ai thì có phải tôi quá thua kém không?
Nghe những lời quát tháo tưởng như đanh đá khiến người khác sợ này của Thảo Nhi, đột nhiên Vũ lại cảm thấy cô quá cô đơn, cũng đã phải chịu quá nhiều tổn thương. Mặc dù cô mạnh mồm nói ra, nhưng lại không thể giấu nổi sự yếu đuối xuất phát từ chính trái tim mình. Con gái quá mạnh mẽ và cứng cỏi đâu phải là điều hay? Quá mạnh mẽ và cứng cỏi, chỉ hay tự làm khổ chính mình.
Thế là hàng ngày Vũ đều đặn dậy sớm đón Thảo Nhi đi làm. Mặc cho thời gian biểu của nhân viên công sở trái ngược hẳn với dân nhiếp ảnh như cậu. Tuy nhiên, cảm giác này cũng thật mới lạ, mặc dù là đóng giả nhưng nó hơn rất nhiều việc cậu phải âm thầm làm mọi thứ như hồi còn yêu đơn phương.
Vì Lâm và Thảo Nhi có quá nhiều bạn chung nên đương nhiên khi Lâm về nước, những buổi tụ tập bạn bè đều phải có sự xuất hiện của cô. Đương nhiên cô có thể tìm lý do để không đến, nhưng cô ghét việc người khác bàn tán mọi thứ về mình sau lưng mình, nên những buổi tụ tập thế này, sự xuất hiện của Vũ là vô cùng cần thiết.

lo-yeu-em
Lỡ Yêu
Thực ra điều Thảo Nhi nhờ Vũ rất đơn giản. Cậu chỉ cần hàng ngày đưa cô đi làm, tan sở thì đón cô về, những buổi gặp mặt bạn bè thì chịu khó đến làm bạn diễn, phối hợp với cô một cách ăn ý để tránh con mắt khiêu khích từ phía Lâm, cũng như những lời đàm tiếu suy đoán của đám bạn học cũ.
– Nhi, từ lúc về đến giờ mình chưa uống riêng với nhau lần nào. Anh với Nhã mời em một ly!
Lâm bước đến gần Vũ và Nhi, nở một nụ cười tai quái, vừa thăm dò, vừa khiêu khích, lại vừa hoài nghi, suy đoán khiến người khác cảm thấy nghẹt thở. Vũ vòng tay ra sau lưng, vừa vặn ôm Nhi vào trong lòng, một tay cầm ly rượu vang vàng sóng sánh trong ly, đưa về phía Lâm.
– Hôm nay cô ấy hơi mệt, anh không phiền nếu tôi uống thay chứ? Cô ấy sẽ chạm ly với hai người, còn tôi sẽ uống. Thế nào?
Cô gái đi cạnh Lâm tên Nhã rất xinh đẹp, một kiểu con gái dịu dàng, trang nhã điển hình vẫn thường xuất hiện trong các buổi tiệc sang trọng, hoàn toàn phù hợp với công tử nhà giàu như Lâm.
– Được, không vấn đề gì! Nhưng có chuyện tôi vẫn thắc mắc. Hai người yêu nhau từ khi nào vậy?
Người Nhi hơi run lên một chút, Vũ siết chặt eo cô để trấn an, đồng thời hơi ngả người quay sang ngắm cô một lúc, đúng kiểu hành động tình nhân ngọt ngào mà các cặp đôi bình thường vẫn dành cho nhau. Tuy nhiên khi Vũ đang định lên tiếng trả lời thay Nhi thì thấy cô cất giọng, chắc chắn và kiên định.
– Mới đây thôi! Nhưng tôi không hiểu tại sao anh lại tò mò về chuyện của chúng tôi? Anh cũng lo nhiều chuyện thật đấy!
– Tất nhiên rồi Nhi, người yêu cũ sống ra sao anh phải được biết chứ. Ít nhất cũng là thẩm định hộ xem người đến sau có tốt với em không anh mới yên tâm được ấy mà.
Nhi nhìn vẻ cười cợt giả lả đúng chất sở khanh của Lâm mà thấy lợm giọng. Rõ ràng anh ta đá cô, sau khi lừa được cô vì chơi trò cá cược ấu trĩ với lũ bạn giàu có lắm tiền của anh ta liền đá cô thẳng tay không thương tiếc. Bây giờ nhớ lại khoảng thời gian đó, chính Nhi còn thấy không muốn nghĩ đến, vậy mà anh ta còn ngang nhiên nhắc đến, ra vẻ mình chính là tên người yêu cũ có lòng tốt nhất thế gian này.
– Anh yên tâm, anh ấy không “tốt” được như anh! Nhưng quan trọng là anh ấy yêu tôi thật lòng, với tôi thế là đủ.
– Thế sao? Vậy thì phải chúc mừng em rồi!
Vũ hoàn toàn hiểu suy nghĩ hiện tại của Nhi, chính anh còn cảm thấy khó chịu với những lời nói bóng gió ấy của Lâm. Mặt Nhi hơi biến sắc, không biết là do điều hòa trong phòng quá lạnh hay là vì lý do gì mà tay Nhi lạnh toát.
– Xin lỗi anh! Tôi nghĩ nhân cách và phẩm giá tôi thế nào không hề liên quan đến anh. Anh và Nhi đã chia tay, bây giờ tôi mới là người cần quan tâm đến cô ấy, bảo vệ cô ấy, những người khác cảm phiền tránh xa cô ấy ra. Hôm nay tôi còn có việc, xin phép về trước. Cảm ơn anh vì đã gửi lời mời!
Nói rồi Vũ khoác áo khoác ra ngoài chiếc váy cho Nhi, nhẹ nhàng ôm lấy cô rồi gật đầu chào lịch sự với Lâm và Nhã, bước từng bước ra phía ngoài sảnh. Để lại Lâm đằng sau thay đổi hẳn sắc mặt, từ cười cợt, giả lả chuyển sang xầm xì rồi thoáng buồn.
Lâm buông tay khỏi người Nhã, sải từng bước dài vào phía trong WC, sau khi vạt nước lên rửa mặt cho tỉnh táo, anh ta gọi quản lý đến dặn dò rồi đi thẳng xuống tầng hầm lấy xe, phóng thẳng về nhà.
Nhi ngồi sau xe Vũ, trời sắp nổi cơn giông, từng đợt gió mạnh ào ào chạy lướt qua như thể muốn đẩy mọi thứ đi càng xa càng tốt. Nó giống như tâm trạng Nhi bây giờ, chỉ muốn đi đến một nơi nào đấy thật xa, để cô có thể xả hết mớ tâm trạng bức bối dồn nén trong người, để cô có thể hét lên thật to, gào lên thật to, trả lại hết cho quá khứ ngu ngốc ngày xưa vết thương do trò đùa của định mệnh gây ra.
Tuy nhiên, Nhi cũng bất chợt nhớ đến câu nói của Vũ với Lâm khi nãy. Mặc dù Nhi hiểu, Vũ nói những lời như vậy hoàn toàn là để làm tròn vai trò của mình, thực hiện đúng lời hứa mà cô đã nhờ cậu. Thế nhưng cái siết chặt ở eo và lời nói tưởng như bình thường nhưng lại khiến tim cô bất chợt dao động.
Dẫu chỉ là cảm giác, nhưng cũng khiến cô cảm thấy bất ngờ! Chắc chắn là do cô đơn quá lâu nên khi có chỗ dựa lại chợt thấy cảm động đến thế, chắc chắn là do phải chịu ấm ức quá nhiều nên khi có người đứng lên bảo vệ mình một cách vô điều kiện lại cảm thấy như được an ủi qua cả một quãng thời gian khổ sở phải tự vực mình bước đi trong tổn thương.
Bất giác Nhi đổ người về phía trước, dựa vào tấm lưng vững chãi của Vũ, hai tay vòng ra ôm lấy cậu. Từ từ nhắm mắt lại, cô nghĩ mình cần được nghỉ ngơi.
Công việc quá nhiều khiến Nhi quay cuồng, lu bù cả ngày với đống giấy tờ, sổ sách cũng không thể giải quyết xong hết được. Những lúc như thế Vũ lại xuất hiện, kéo cô đi ăn trưa hoặc thi thoảng mua cho cô cốc matcha mát lạnh, cốc trà sữa thơm phức hay đại loại là những món đồ ăn vặt mà cô thích ăn, chia cho cả phòng. Nên dần dà ai ai cũng biết đến cậu bạn trai hào phóng, đẹp trai, biết quan tâm đến mọi người của Nhi, cũng rất quý mến và thể hiện sự quan tâm dành cho cậu mỗi khi cậu đến đón Nhi.
Lâm là con trai của tổng giám đốc điều hành, anh ta vừa về nước đã làm ở phòng đầu tư. Trong tổng công ty lớn mà cô đang làm việc, phòng đầu tư chính là một vị trí mơ ước của bất cứ nhân viên có tham vọng nào, kể cả Nhi. Ngay từ khi bước chân vào đây cô đã nỗ lực hết mình, cực nhọc phấn đấu, không phải để trở thành nhân viên mẫn cán, mà là để một ngày nào đó được bước chân vào phòng đầu tư, phát huy hết năng lực của bản thân cô.

se-mai-yeu-em
Lỡ Yêu
Vũ hoàn toàn hiểu áp lực ấy, nhất là khi tên Lâm đó cứ hay lảng vảng xuất hiện bên cạnh cô, vừa trêu ngươi, vừa chọc tức, mọi sự ấm ức cứ thế dồn nén trong lòng. Vì công việc của Vũ rảnh rỗi nên anh có điều kiện tốt để đóng vai một người yêu mẫu mực.
– Vũ, thực ra ông không cần phải tích cực như thế…
Nhi ngồi sau xe Vũ nhỏ giọng. Cậu biết cô đang cảm thấy những hành động của cậu là nhiệt tình quá mức cần thiết, vô hình chung khiến cho cô cảm thấy ngại ngùng hơn.
– Sao phải ngại với tôi? Tôi rảnh mà, tôi có nhiều thời gian, tại sao không giúp bà được? Yên tâm đi, có tôi lo rồi, tên kia sẽ không ho he gì được nữa!
Thật lòng mà nói, sự xuất hiện của Vũ không chỉ là cái cớ để đối phó với Lâm, mà còn khiến cô vui hơn, bất giác thấy chờ đợi hơn. Mỗi một câu nói, mỗi một cử chỉ quan tâm của cậu, dù là vì mục đích gì đi chăng nữa, cũng khiến cô cảm thấy yên lòng.
Lâm bớt xuất hiện trước mặt Nhi để quấy phá hơn, thậm chí còn có những ngày cô không còn nhìn thấy mặt anh ta nữa. Điều này khiến cô rất vui, tuy nhiên thời hạn 3 tháng sắp hết. Lời hứa của Vũ sắp hết tác dụng, có nghĩa là cô sắp phải “chia tay” với Vũ mất rồi.
Vì điều này mà Nhi lấn cấn, hoài nghi, lại phân vân và đắn đo mãi. Xem rốt cục tình cảm trong lòng cô đối với Vũ trong thời gian qua là tình cảm gì? Tại sao lại khiến cô bứt rứt không yên như thế?
Tuy nhiên khi Nhi còn chưa kịp làm rõ tình cảm của mình thì bỗng dưng một ngày Lâm gọi cô vào văn phòng của anh ta. Đang do dự có nên vào hay không thì nhận được thông báo của trưởng phòng, nhờ cô đưa báo cáo đến phòng đầu tư. Nhi tạm gác lại những suy nghĩ ngổn ngang trong lòng, ôm xấp báo cáo dày cộp đến gõ cửa văn phòng của Lâm.
Đối diện với cô là Lâm ngồi đằng sau bàn làm việc, vẻ mặt trầm tư đến khó hiểu. Nghe thấy tiếng bước chân của cô, Lâm ngẩng mặt lên, sự hỗn loạn trong mắt anh ta không thể che giấu. Kể từ khi mới quen, chưa bao giờ cô thấy anh ta có biểu hiện như thế, kể cả lúc anh ta tức giận hay buồn bã. Biểu hiện này chính là biểu hiện của một người sắp mất đi điều gì quan trọng lắm.
– Nói đi, anh gọi tôi gặp riêng có chuyện gì?
– Nhi, anh nghĩ có chuyện này cần phải làm rõ ràng với em…
Dung – bạn thân của Vũ hẹn Nhi ra gặp riêng. Nhi cũng đã từng gặp qua Dung vài lần, bởi vì hai người không thường xuyên tiếp xúc nên cơ hội nói chuyện với nhau cũng ít, chỉ có điều ấn tượng của Nhi về cô bạn này khá tốt. Dung cởi mở, thân thiện, tính cách lại phóng khoáng, khiến người ta liên tưởng đến tính cách của một người con trai.
Sau một hồi im lặng, cốc sinh tố trên tay Dung đã vơi đi quá nửa, cô bắt đầu vào thẳng vấn đề.
– Nhi, bạn biết Vũ thích bạn chứ? Thực ra Vũ thích bạn từ rất lâu rồi!
Tiết lộ động trời này khiến Nhi hơi thảng thốt, như một màn pháo hoa nổ trong đầu cô, ban đầu thì tiếng nổ có thể khiến người khác giật mình, nhưng sau đó sẽ là một khung cảnh vô cùng xinh đẹp.
– Tôi biết tôi đến gặp bạn nói chuyện này nghe có vẻ hơi vô lý. Nhưng tôi nghĩ Vũ chắc chắn sẽ không bao giờ thổ lộ với bạn.
– Tại sao bạn có thể khẳng định vậy?
– Cậu ấy thích bạn từ lâu lắm rồi, cũng chỉ âm thầm quan tâm đến bạn, chăm sóc cho bạn. Bạn thử nghĩ xem, nếu không vì thế thì tại sao cậu ấy nhận lời giúp bạn một lời nhờ vả vô lý như thế? Lại nhiệt tình làm mà không một câu oán thán. Bạn nghĩ ai có thể kiên nhẫn được như thế nếu không phải người ấy yêu bạn?
Bước ra khỏi quán café, Dung thở mạnh rồi ngẩng đầu lên trời, những đám mây xám trôi nhè nhẹ, thi thoảng có vài đợt gió lay tán cây xào xạc. Mặc dù cô không biết kết quả thế nào, nhưng cô biết mình vừa làm một việc sáng suốt. Ít ra thì có thể giúp Vũ nói ra tình cảm của mình, ít ra cũng có thể giúp tên bạn thân cứng đầu cứng cổ có một cơ hội khác.
Nhi xoay xoay cốc trà đã nguội ngắt, cô không biết phải mở lời thế nào với Vũ, cuối cùng cô cũng chọn nói cho cậu nghe toàn bộ câu chuyện.
– Vũ, chuyện tôi và Lâm ngày xưa hóa ra là chuyện hiểu lầm. Mặc dù ban đầu anh ta có vì cá cược với bạn bè mà tán tỉnh tôi, nhưng anh ta nói về sau anh ta đã lỡ yêu tôi. Khi biết chuyện tôi đã không cho anh ta giải thích, tự động cắt đứt, không còn liên lạc với nhau nữa. Anh ta vì thế mới muốn thu hút sự chú ý của tôi bằng mọi cách.
Vũ chăm chú nghe Nhi kể chuyện, trái tim cậu cũng nguội ngắt theo ly trà. Dường như nhân viên pha chế quên bỏ đường vào ly trà của cậu, uống vào cổ họng thấy vị đắng ngắt xộc lên tận mũi.
Cậu ngẩng đầu tươi cười nhìn Nhi nhưng không thể giấu nổi tia thất vọng thấp thoáng trong ánh mắt, uống một ngụm trà rồi cất giọng nhẹ nhàng.
– Vậy thì tốt, dù sao thì cũng đã hết thời hạn 3 tháng rồi, tôi cũng phải kết toán lời hứa với bà!
– Vũ, cảm ơn ông. Thật sự cảm ơn ông!
Khi Vũ định lấy xe về thì Nhi đứng phía sau đề nghị đi dạo một lát. Hai người bước dọc trên con phố đã nhuốm màu thu sang. Từng đợt gió lạo xạo lá cây khô dưới chân làm mọi âm thanh bỗng chốc trở nên chậm rãi.
– Vũ, tôi nên quay lại với Lâm chứ?
Vũ khựng chân lại một chút, sau đó lại tiếp tục bước đi. Dù sao thì người Nhi yêu trước sau gì vẫn là Lâm, người yêu “đồ giả” như cậu làm gì có tư cách xen vào chuyện tình cảm của hai người ấy. Như thể diễn viên phụ không bao giờ có cơ hội trở thành diễn viên chính, có lẽ Vũ sẽ không bao giờ được làm nam chính trong cuộc đời Nhi. Thở hắt ra một hơi, cậu tươi tỉnh quay sang cô bạn.
– Nên chứ, nếu hai người vì hiểu lầm mà chia tay, vẫn còn tình cảm cơ mà. Sao không thể quay lại được cơ chứ?
– Tôi nghĩ là không được!
– Tại sao?
– Vũ, ông thích tôi? Hơn nữa còn thích tôi lâu lắm rồi?
–  Ừ!
– Tại sao không nói với tôi? Tại sao không phủ nhận khi tôi hỏi có nên quay lại với Lâm không? Ông là đồ ngốc đấy à?
-…
Giữa dòng người xuôi ngược, Lâm nhìn từ cửa kính xuống đường phố tấp nập, một cảm giác đau đớn dội lên từ tận đáy lòng. Cuối cùng thì cho dù anh dùng cách nào, có tìm mọi phương pháp, cũng không thể khiến Nhi quay trở về bên cạnh mình. Anh đã hạ mình, vứt hết lòng tự tôn của bản thân để níu kéo, xin cô cho anh một cơ hội, nhưng rồi câu trả lời của cô vẫn là không. Cô nói rằng kể cả có là hiểu lầm thì tình cảm đã hết, cô không thể về bên anh được nữa.
Có những chuyện quá khứ, qua rồi chính là qua rồi, có vớt vát thế nào cũng không thể làm lại. Hiểu lầm không phải nguyên nhân khiến người ta lạc mất nhau, chính sự thiếu lòng tin, sự tự tôn quá lớn mới khiến người ta buông tay nhau, để rồi sau này có hối hận cũng không còn kịp nữa.
Những làn gió khẽ đưa hương hoa thơm ngào ngạt, vị thu tràn về từng ngóc ngách, tiếng còi xe inh tai cũng không làm giảm đi cảm giác ngọt ngào trong lòng Vũ. Nhi nắm lấy tay anh, mỉm cười đầy rạng rỡ, chỉ có đi dạo phố thôi cũng khiến cô vui vẻ như vậy.
– Này, tự dưng “giả” thành “thật”, lỡ yêu rồi thì tính sao?
Nhi nghiêng đầu, chớp chớp mắt nhìn Vũ, như thể đang làm khó cậu, cũng như thể chờ một câu trả lời.
– Ừ thì “lỡ” rồi, phải yêu thôi chứ tính toán gì nữa!
– Nói thế mà cũng nói à! Dỗi!
Trong tiếng xào xạc của gió, Vũ nhẹ nhàng ôm lấy Nhi, khẽ hôn lên bờ môi đang phụng phịu của cô, mỉm cười ấm áp.
– Nhi! Cảm ơn em đã “lỡ” yêu anh!
- Sưu tầm -
Đọc tiếp...

Chủ Nhật, ngày 01 tháng 11 năm 2015

Tháng 11, đã sẵn sàng rồi những ngày Đông rất ấm!

0 Nhận xét

Tháng 11 về mang theo hơi lạnh, để người với người sưởi ấm cho nhau. Ta đón đưa nhau, kiếm tìm nhau trong những buổi chiều ngược gió.

Những sớm trời xám mờ, bình minh chậm rãi ló dạng sau những khung giờ người xe như mắc cửi. Những chiều gió thổi thốc, xác xơ lá đỏ, xác xơ tóc mây, xác xơ lòng. Những chiều hoàng hôn kéo xuống nhanh như cái chớp mắt của người say…
 
Tháng 11, đủng đỉnh hiền hòa, nhưng đi đến đâu đều dễ dàng nhận ra đến đó!
 
Cái đặc trưng của Tháng 11 không phải bởi hai chữ số giống hệt nhau được sắp đứng cạnh bên nhau, mà là từ sự chuyển động của không gian, vạn vật, chuyển động cả những tâm tư trong mỗi người.
 
Tháng gọi Đông về, phủ hanh gầy trên phố, phủ sương đêm lay lắt trên lá cành mỗi sớm tinh mơ, phủ ướt tiếng rao những thức quà buổi sáng. Tháng này cái lạnh như dạn dĩ hơn, len lỏi vào tận ngõ ngách, vào từng ô cửa sổ, chồm mình quấn quýt mỗi khi ai đó tay đan tay trên phố. Chẳng thế mà những ngày Đông lạnh, người ta vẫn cần tìm tay níu tay, cho cái cảm giác ấm ngập trong tim, xua đi cái lạnh giá bên ngoài.
 

 
Này những gánh hàng rong thắp lửa đỏ trong đêm, mùi ngô nướng, khoai nướng thơm lừng khắp những con ngõ nhỏ. Rồi cả những cơn mưa nửa rụt rè nửa mạnh bạo đâm xiên từng đường xuống lòng đất ẩm, toát lên cái vị mưa lành lạnh, xám ngắt những ngày Đông.
 
Này những cô gái đang yêu ủ hồng thêm đôi gò má, bẽn lẽn ngại ngùng, những chàng trai vẫn để mình say sưa trong đó, rồi thêm yêu những nụ cười có mặt trời bé nhỏ, yêu cả những ngày gió trở mùa rất lạnh.
 
Này những cô cậu học trò chỉ mong mình như bé lại, cuộn tròn người trong chăn, ngó ra ngoài, biếng nhác nhìn qua ô cửa sổ rồi muốn thời gian như ngừng lại để được ngủ nướng thêm một chút.
 
Tháng 11, vẫn âm thầm lặng lẽ, như gợi nhắc công ơn của những người lái đò bên sông tận tụy, hay như người ươm mầm xanh cho cuộc sống. Nhắc nhở em về ngày Hiến chương nhà giáo Việt Nam, cánh hồng em mang với những thành công nho nhỏ, dâng lên Thầy Cô với tất cả lòng thành.
 
Tháng 11 là tháng chuyển giao trước khi bắt đầu một kết thúc để bắt nhịp vòng quay mới. Vậy nên là một tháng đệm, gieo hy vọng, gặt hái thành công.
 
Tháng 11 về mang theo hơi lạnh, để người với người sưởi ấm cho nhau. Ta đón đưa nhau, kiếm tìm nhau trong những buổi chiều ngược gió.
 
Tháng 11 à, chào em, đã sẵn sàng rồi những ngày Đông rất ấm!
 
Theo
 Hạc Xanh / Trí Thức Trẻ
Đọc tiếp...

Thứ Năm, ngày 23 tháng 7 năm 2015

Vị cao tăng và miếng thịt heo

0 Nhận xét
Một cao tăng được mời đi dự tiệc, giữa bàn tiệc bày đầy những món ăn chay trang trí vô cùng đẹp mắt, bỗng ông phát hiện trong một đĩa có miếng thịt heo, một đệ tử đi theo cao tăng cố ý dùng cái đũa bới miếng thịt lên, ý định để cho gia chủ trông thấy, nhưng thật không ngờ vị cao tăng lại dùng đũa của mình đẩy miếng thịt che khuất đi.
Một lát sau, người đệ tử kia lại bới miếng thịt heo lên, thế là cao tăng lại phải thêm lần nữa che miếng thịt heo đi, đồng thời còn nói khẽ vào tai đệ tử: “Con mà còn lật nó lên ta sẽ ăn luôn”. Người đệ tử nghe thầy nói thế thì không dám bới miếng thịt heo lên nữa.
Tiệc xong, thầy trò cao tăng từ biệt gia chủ ra về. Trên đường về, đệ tử băn khoăn hỏi thầy: “Thưa thầy, vừa rồi rõ ràng đầu bếp biết chúng ta không ăn mặn, lại vô ý để lẫn miếng thịt heo vào trong đồ ăn chay của chúng ta? Đệ tử chẳng qua muốn gia chủ biết mà trừng phạt ông ta.”
Cao tăng từ tốn nói: “Trên đời ai cũng phạm sai lầm, dù vô tâm hay hữu ý. Nếu để người chủ thấy miếng thịt heo trong món ăn chay, ông ấy sẽ nổi giận mà trừng phạt người đầu bếp, thậm chí còn cho người đó nghỉ việc, đây không phải điều chúng ta muốn thấy. Đoạt lý đương nhiên là quan trọng, nhưng tuyệt đối tránh ‘chỉ biết lý mà bỏ quên người’, phải nhận ra chỗ nào nên bỏ qua thì cho qua.”
“Hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người thường không giống nhau, vì thế sự khác biệt trong cuộc sống là khó tránh khỏi. Đa số người rơi vào vòng xoáy của tranh đấu thường hay “đoạt lý mà quên người”, như thế nếu có thắng cũng không khiến người ta phục, trong vòng xoáy của tranh đấu hơn thua rất nhiều khi đối phương sẽ tìm cách đánh lén sau lưng.

"Con hãy xem chỗ nào bỏ qua được thì bỏ qua, không nên chỉ biết ép người một cách quái gở, phải biết cho người ta một lối thoát, vấn đề ở đây không chỉ là cho người ta con đường sống, quan trọng hơn là cho chính mình một đường lùi, đây cũng là con đường sáng để xã hội hài hòa.”

Theo NTDTV
Đọc tiếp...

Thứ Ba, ngày 21 tháng 4 năm 2015

Tôi đổi 20 tỷ lấy vợ của cậu, đồng ý không?

1 Nhận xét

Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ nhưng nó không mua được thời gian và quá khứ.


Ông chủ một công ty nói với nhân viên của mình: “Tôi đưa cậu 2 tỷ đồng đổi lấy người vợ của cậu, đồng ý không?“. Người nhân viên mỉm cười nói rằng: “ Vậy tôi đưa ông 2,5 tỷ đổi lấy người vợ của ông, ông đồng ý chứ?".
Ông chủ không chút do dự nói: “Vậy tôi đưa cậu 20 tỷ đồng đổi lấy vợ của cậu, 20 tỷ cả đời anh cũng không thể làm ra số tiền lớn như vậy, hãy suy nghĩ thật kỹ rồi trả lời tôi”. Người nhân viên bắt đầu do dự, giữa tiền bạc và tình yêu anh không biết mình nên chọn cái nào. Thế là anh ta hỏi ông chủ: “Ông sẽ đối xử tốt với cô ấy chứ?”.

Ông chủ cười nói rằng: “Đương nhiên rồi, 20 tỷ đổi lấy vợ cậu cơ mà, tôi đương nhiên phải quý trọng cô ấy chứ”. Người nhân viên lại nói rằng:”Ông sẽ yêu cô ấy nhiều như tôi chứ?”. Ông chủ nói: “Tôi sẽ yêu cô ấy nhiều hơn cả cậu, yêu nhiều hơn gấp ngàn lần”. Người nhân viên không còn gì để nói, cầm chi phiếu rời khỏi công ty.
Ba năm trôi qua, người nhân viên năm ấy đã dùng 20 tỷ đồng mở doanh nghiệp riêng và bây giờ đã trở thành một tỷ phú. Anh ta tìm đến ông chủ năm xưa và nói rằng: “Tôi muốn mua lại người vợ của tôi, ông cứ đưa ra một cái giá” . Ông chủ chỉ mỉm cười nói một câu: “Đừng đùa nữa, vợ tôi trong trái tim tôi là báu vật vô giá, tiền bạc ư? Tôi không hứng thú”.
Người nhân viên nói: “Vậy ông muốn cái gì cứ việc đề nghị, tôi sẽ làm ông hài lòng”. Ông chủ nói: “Tôi chỉ cần vợ tôi. Thôi cậu về đi muộn rồi. Cô ấy đang đợi tôi cùng ăn cơm”. Nói xong ông chủ quay lưng đi. Người nhân viên đứng lặng người, từng giọt nước mắt muộn màng tuôn rơi.
Một câu chuyện đơn giản nhưng ẩn chứa ý nghĩa sâu sắc. Câu chuyện nhắc nhở chúng ta rằng: Những thứ mình đã vuột mất hoặc vứt bỏ đều không bao giờ quay trở lại, nó đã trở thành quá khứ. Tiền bạc có thể mua được rất nhiều thứ nhưng nó không mua được thời gian và quá khứ. Trân trọng những gì mình có, hạnh phúc hay bất hạnh đều phụ thuộc vào cách nghĩ của bạn. Tôi hy vọng mọi người hãy biết trân trọng những gì mình đang có.
Đọc tiếp...

Thứ Hai, ngày 29 tháng 9 năm 2014

Tháng Chín đi rồi, em có lỡ hẹn với yêu thương?

2 Nhận xét

Trà chanh tình yêu: Mùa thu, mùa đổ lá, đổ vào lòng người bao nhớ thương vụng về nhưng tha thiết, đổ vào mắt ai cả trời chiều bình yên. Tháng Chín đi, đi rồi đó, Hà Nội chẳng còn hanh hao, em có lỡ hẹn với yêu thương?

Con phố chiều nay nhẹ tênh, chầm chậm trôi như đang hối hả đi tìm một chút nhớ. Gió vẫn khẽ chờn vờn bên gốc bàng phủ đầy lá rụng. Bỗng lao xao gió hát khúc tình ca chiều thu bâng khuâng gợi muôn vàn kỉ niệm. Nắng xen nghiêng đổ loang vào mắt ai đang ngập ngừng, chầm chậm bước về phía cuối con hẻm nhỏ sâu hun hút. Trên vai mềm bỗng ướt nhèm, cơn mưa chiều chớm thu vội buông hững hờ, bỏ lại sau lưng những mảnh ghép loang màu thời gian cho một điều sắp qua, sắp cũ, sắp xa…

Tháng Chín sắp đi rồi, chóng vánh những yêu thương chưa kịp ngỏ, ai đó có bỏ lỡ những khoảnh khắc chưa kịp giữ, để rồi chợt một ngày loay hoay mải miết đi tìm lại  yêu thương xưa cũ thì giật mình nhận ra chẳng còn gì để tìm. Mùa thu ùa về mơn man theo điệu nhảy nhẹ nhàng, êm ái, lâng lâng của tháng Chín như cô gái đôi mươi ngượng ngùng giấu nụ cười sau tà áo trắng tinh khôi ngày tựu trường.
 


Cơn mưa vội vã một chiều cuối tháng Chín dường như níu lòng người ở lại với thời gian, ở lại với mùa thu hanh hao thêm chút nữa nhưng rồi sự hối hả của tháng Mười đang gần kề chẳng thể giữ được mùa xưa cũ. Chợt thấy nhớ những sáng tháng Chín miên man xoay xoay người hứng lấy giọt mưa nhẹ tinh khiết, vỗ vỗ vào trái tim yêu những rung động êm ái. Tháng Chín thật đẹp…

Có ai nép mình bên gốc phượng già lả tả lá vàng bé xíu rơi nghiêng, chạnh lòng muốn ôm trọn cả bầu trời tháng Chín vào lòng, ôm trọn tình yêu đầu mới chớm giữa buổi chiều gió hát. Một nụ cười xen nghiêng, nắng ùa sâu vào đôi mắt ngập tràn mùa thu. Bên góc đường quen, dáng liêu xiêu bé nhỏ của cô gánh hàng hoa đang chầm chậm rảo bước như gánh đi hết những gì thuộc về tháng Chín, gánh đi yêu thương và gánh cả những vụng dại mới yêu.

Ai đó vẫn bảo rằng tháng Chín mùa yêu, mùa nhớ, mùa bàn tay khẽ đan chặt vào nhau, lắng nghe từng nhịp thở đều đều và cảm nhận tình yêu thật dịu mát như mặt nước mùa thu. Cô gái bẽn lẽn quay mặt đi, vương một nụ cười hạnh phúc, nắng chiều đổ xuống mái tóc buông dài trong gió bỏ chàng trai đứng ngẩn ngơ một mình. Tình yêu đầu ngượng ngùng, giấu che nhưng hình như trái tim cô gái đã hé mở khi thu về.

Cuối tháng, mưa ào ào thoáng qua, có chàng trai lao vội ra đường hớt hải gọi theo gánh hoa rực rỡ sắc màu, chọn nhanh một bó sen hồng cuối mùa… Và rồi nắng rớt. Tháng Chín sắp qua nhưng mùa thu còn ở lại, tình yêu còn ở lại trong đôi mắt đong đầy yêu thương đó.

Cô gái bé nhỏ giữa phố phường tấp nập, cố chen chân len vào dòng người để kịp lên chuyến xe cuối cùng, khi xe lăn bánh cô thấy cả quê hương trong mắt nhuộm nhớ thương.

Tháng Chín và mùa thu quyện chặt vào nhau, êm ái đến lạ. Tình yêu đã gõ cửa từ lúc nào không ai hay, chỉ biết rằng trái tim mình có thêm một điệu nhảy mới, điệu nhảy dưới mưa, xoay người cảm nhận, khẽ chạm mắt nhau. Như thế là tình yêu đã về. Những khoảnh khắc ấy, chỉ ngưng lại một chút thôi, đủ để cả hai cảm nhận và giữ trọn. Để mỗi lần nhớ lại còn thấy bối rối vì một miền nhớ thương đã cũ khi đành lòng nói lời chia tay với tháng Chín…

Mùa thu, mùa đổ lá, đổ vào lòng người bao nhớ thương vụng về nhưng tha thiết, đổ vào mắt ai cả trời chiều bình yên.

Tháng Chín đi, đi rồi đó, Hà Nội chẳng còn hanh hao, em có lỡ hẹn với yêu thương.
 
Theo
 Ban Mai Xanh / MASK Online
Đọc tiếp...

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 9 năm 2014

EM MUỐN LÀM TÌNH KHÔNG BAO CAO SU

0 Nhận xét
Trà chanh tình yêu: "Em muốn sinh con"!. Khương ngái ngủ: "Bao giờ?". Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ...


Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi "đối tượng" là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.
Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: "Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô".
Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: "Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô".
Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: "Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi".
Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. "Em trêu tôi đấy à?", Hân gằn giọng.
Khương tỉnh queo: "Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ", Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.
***
Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: "Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?".
Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: "Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh".
"Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ", Khương đốp chát lại.
"Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi", Hân phản bác.
Khương gân cổ cãi: "Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?". "Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!". "Vậy có rảnh để yêu không?". "Không, chỉ rảnh để cưới thôi".
Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may...
Đột ngột, Khương lên tiếng: "Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới".
Hân sa sầm nét mặt: "Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!".
Khương vẫn kiên nhẫn: "Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết".
Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!
***
Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm: "Em muốn sinh con", Khương ngái ngủ: "Bao giờ?".
Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: "Em đùa à?".
"Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con". Khương im lặng. Hân lại tiếp: "Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu".
Khương vẫn im lặng.
"Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thì cũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông". Hân nghĩ một cách ca thán. Trải qua vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phản ứng hiện giờ của Khương. Những người tình trước của cô có say đắm đến mấy cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con.
Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòng như những anh chàng khác.
Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo: "Mình cưới nhé!". Hân tưởng mình nghe lầm: "Sao?". Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng: "Đám cưới, anh nói là mình làm đám cưới". Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lường trước tình huống này.
Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không đùa. Hân khinh khỉnh: "Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân".
Khương bật cười, dụi đầu vào ngực Hân: "Anh không vì đứa con mà cưới em. Anh muốn dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh con của em, không được sao? Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi, cũng đã đến lúc em cần một gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng" và anh hôn cô thật nồng nàn.
Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xin cưới. Bố Khương mất từ khi anh còn nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Khương đón Hân bằng ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng.
***
Khương chỉ mới hơn 21 tuổi, chưa đến lúc lập gia đình, bà tự hỏi ở cô gái này có điều gì khiến con trai mình say mê đến vậy. Hân rợn người khi mẹ Khương đưa mắt "chiếu tướng" cô từ đầu đến chân mình.
Cô chưa từng biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ đây, tim cô đang đập mạnh. Rõ ràng, mẹ Khương không như những trở ngại mà Hân từng đối đầu.
Sau mấy phút căng thẳng, bà tằng hắng hỏi: "Cháu là người ở đâu?". "Dạ, cháu sinh ra ở Sài Gòn nhưng cả nhà cháu đã qua Mỹ định cư, chỉ còn mình cháu ở đây thôi ạ".
"Sao cháu không đi theo họ?".
"Dạ, tại vì cháu thích ở Việt Nam", Hân đáp hơi khiên cưỡng, không lý nào lại nói với mẹ chồng tương lai rằng mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì mối tình đầu với một anh chàng kiến trúc sư.
"Cháu bao tuổi rồi?".
Hân lúng túng. Yêu Khương đã hơn năm nhưng cô vẫn ngại khi thú nhận với ai đó cô hơn anh 13 tuổi, dù sau khi Khương nỗ lực thay đổi ngoại hình, trông cô chẳng đến nỗi già hơn anh.
Ngay lập tức, Khương đỡ lời cho người yêu: "Dạ, cô ấy tuổi Dần ạ".
Gương mặt mẹ Khương bỗng biến sắc, bà gằn giọng: "Tuổi Dần thì không được, không cưới xin gì cả". Khương thảng thốt: "Sao vậy mẹ?".
Sao trăng gì? Con gái tuổi Dần lấy chồng sớm có số sát phu, con thừa biết mà".
Trời ơi, đó chỉ là chuyện vớ vẩn. Sao mẹ tin được".
Không vớ vẩn, nếu muốn, hai đứa chờ mười năm sau, bước qua tuổi 30 rồi cưới". Mẹ Khương nói với giọng đắc thắng, bà thừa biết chẳng đứa con gái nào chịu điều kiện vô lý này.
Khương cũng đắc thắng đáp ngay mà quên mất điều mình đang cố giấu: "Cô ấy đã qua ba mươi rồi mẹ ơi". Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Khương lúc ấy, Hân rên thầm trong bụng: "Thôi rồi".
Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên mối tình của họ. Mẹ Khương kiên quyết phản đối, thậm chí lấy cái chết để doạ con. Khương cố gắng thuyết phục mẹ nhưng vô ích. Sợ Hân buồn, anh khuyên cô kiên nhẫn cho anh thêm thời gian.
Trước mặt Khương, Hân luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình đầu tan vỡ cũng bởi định kiến tuổi Dần, Hân mới khóc vì một người đàn ông.
***
Nửa năm sau, mẹ Khương tìm gặp Hân. Cô hẹn bà ở Hands vào ngày 28 Tết, ngày làm việc cuối cùng trước Tết Nguyên Đán của Hands. Năm nào cũng vậy, Hands luôn đóng cửa vào 28 Tết và khai trương lại vào mùng Bốn. Hân vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình lồng tay vào tay Khương cũng là 28 Tết.
Hands nằm cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh giữa trung tâm thành phố sầm uất. Người không biết khó có thể tìm ra Hands giữa những con đường ngoằn ngoèo và chi chít như bàn cờ. Hands nhỏ, có chưa đến năm cái bàn nhưng nhờ vậy mà tuyệt đối yên tĩnh. Hân vẫn thường một mình đến Hands với chiếc laptop, ngồi vào chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng và gõ lóc cóc viết bài. Và giờ đây, cô cũng đang ngồi ở chiếc bàn ấy, đối diện với mẹ Khương.
Mẹ Khương mở đầu chuyện một cách nhẹ nhàng: "Cháu có thật sự muốn làm con dâu của bác không?".
Hân im lặng, cân nhắc hồi lâu và khẽ đáp: "Cháu thật sự muốn làm vợ Khương và cháu mong bác đồng ý".
Vẫn giữ vẻ tự nhiên, bà hỏi: "Cháu nghĩ Khương muốn cưới cháu vì điều gì?". Hân im lặng, cô muốn trả lời vì tình yêu nhưng không hiểu sao không thể thốt nên lời. Mẹ Khương mỉm cười ý nhị: "Cháu không đủ can đảm để trả lời vì tình yêu, đúng không?". Hân mím chặt môi: "Bác muốn nói gì?".
Mẹ Khương vẫn điềm tĩnh: "Bác muốn cháu chủ động rời xa Khương trong một năm, không liên lạc và không giải thích bất kỳ điều gì cả. Nếu nó thật sự yêu cháu, nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy và sẵn lòng chờ cháu quay về. Khi ấy, bác sẽ không phản đối chuyện đám cưới nữa. còn ngược lại, tình cảm hiện giờ nó dành cho cháu chỉ là đam mê nhất thời và hai đứa nên kết thúc. Bác cũng đang thắc mắc liệu cháu có thật sự tin là Khương yêu mình không hay chỉ đang say mê một phụ nữ từng trải và có chút nhan sắc. Sao? Cháu có tự tin để thử không?".
Bằng những nhận xét tinh tế của mình, bà thừa hiểu Hân là cô gái ngang tàng và có lòng tự tôn rất cao. Bà biết mình đã đánh trúng đòn và chắc chắn Hân sẽ đồng ý. Một cách chậm chạp, Hân khẳng định lại điều bà đang nghĩ: "Quyết định như vậy, bác nhé!".
***
Một năm trôi qua, Hân đang ngồi trên taxi đến Hands. Cây kim giờ trên tay của cô đang nhích dần đến số 11. Đêm đã khuya nhưng Sài Gòn vẫn chưa muốn ngủ. Hôm nay là 28 Tết. "Lại là ngày 28, không biết nên yêu thương hay nguyền rủa nó đây?", Hân vừa nghĩ vừa nhìn mông lung.
Không khí hội hè phủ khắp nơi nhưng lòng Hân trống rỗng. Cô vừa mong gặp lại Khương vừa sợ mình sẽ thất vọng.
Một năm qua, giữ đúng lời hứa vời mẹ Khương, Hân bẻ sim điện thoại, thay đổi chỗ ở, đóng cửa Facebook, không đến Hands và bất cứ nơi nào khác mà Khương có thể tìm đến. Cô vác ba lô đi khắp nơi, từ Đà Lạt, Nha Trang đến Hà Nội, Sa Pa... Cô đi vừa để viết bài vừa để quên đi nỗi cô đơn đang giày vò mình.
Hân biết ở Sài Gòn, Khương đang điên cuồng tìm cô. Hân đau lòng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu của anh. Ngày nào, Khương cũng gửi e-mail cho Hân và giăng trên Facebook lời van xin tha thiết: "Hân, em đang ở đâu? Đừng tránh mặt anh nữa!". Hân đọc hết, biết hết nhưng im lặng. Cô chỉ biết động viên chính mình và đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua.
Đã có lúc Hân tưởng mình bỏ cuộc khi những lá e-mail của Khương thưa dần rồi mất hẳn. Dòng chữ tha thiết trên Facebook đã được thay bằng những câu cập nhật cuộc sống thường ngày của anh.
Thỉnh thoảng, Khương lại khoe những tấm ảnh anh chụp khi đi du lịch đâu đó, vây quanh anh luôn có những cô gái xinh đẹp và trẻ trung. Hình ảnh đó làm Hân vừa ghen vừa có cảm tưởng mình như bị xóa sổ khỏi cuộc đời của Khương.
Những lúc ấy, Hân ngồi lặng câm trước laptop và nhếch mép: "Đàn ông..." nhưng nước mắt lại rơi trên má cô nóng hổi. Hân quệt đi ngay, dù gì, đây cũng không phải lần đầu tiên cô không được lựa chọn.
Là con gái tuổi Dần, Hân đã khá quen với điều này. Người tình đầu của Hân cũng đã không thể vượt qua định kiến của gia đình và bỏ rơi cô chỉ vì hai chữ "tuổi Dần". Với những người tình sau, Hân chẳng bao giờ đặt quá nhiều hy vọng vào họ. Rồi cũng như nhau cả thôi!
Thế nhưng lần này khác, Hân biết mình yêu Khương, yêu thật sự kể từ sau mối tình đầu nên cô không thể dễ dàng bỏ cuộc. Máy bay bà già thì đã sao? Tuổi Dần thì đã sao? Chẳng lẽ cô không được quyền yêu như bao người phụ nữ khác? Và Hân vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, vẫn đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. Cô chờ ngày được gặp lại Khương.
***
Chiếc taxi đỗ xịch trước con hẻm nhỏ cắt ngang những dòng suy nghĩ của Hân. Cô thanh toán cước phí rồi lặng lẽ gõ chân trên con đường lồi lõm quen thuộc. Bây giờ là 11 giờ rưỡi đêm 28 Tết và cô đang đến Hands. Nếu thật sự yêu và còn nhớ Hân, Khương chắc chắn đang đợi cô ở Hands, ít nhất là qua 12 giờ đêm nay.
Hands không khác một năm trước là mấy. Vẫn một mảng tường trắng in đầy những dấu tay bằng sơn đủ màu của các vị khách, vẫn những chiếc bàn gỗ mộc mạc được lau chùi sạch sẽ đến bóng loáng, vân những cây mai giả nhỏ xíu đặt trên bàn và những phong bao lì xì đỏ đính lục lạc đong đưa reo vui bên ô cửa sổ...
Hân đưa mắt tìm kiếm chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng. Tim cô như rơi tõm xuống. Chiếc bàn trống không. Hân đưa mắt nhìn quanh. Hands vẫn còn lác đác dăm vị khách nhưng tuyệt nhiên không có người cô muốn tìm.
Hân tưởng như mình không đứng vững. Một cơn khó thở dâng lên khiến tim Hân đau thắt. Cô ôm lấy lồng ngực, lê chân khó nhọc về phía chiếc bàn quen thuộc và gọi một ly cappuchino. Mọi vật trước mắt cô nhoè đi. Hân biết mình đang khóc. Cô quệt nước mắt và cố gượng cười với cô phục vụ, nhưng nụ cười của cô phản chiếu xuống vệt nước trên mặt bàn trông méo mó và thảm hại như nụ cười của anh hề vào ngày rạp xiếc vắng khách.
Cô phục vụ ái ngại hỏi: "Chị không sao chứ?". Hân lắc đầu, cố pha trò: "Không, chỉ là tôi có hẹn một người quan trọng nhưng lại bị cho leo cây".
Cô phục vụ cợt vỗ tay lên trán: "à, thì ra là chị" rồi quày quả đi về phía quầy bar. Cô gái trở lại với một chiếc máy MP3 và bảo: "Sáng nay, có một anh chàng cũng nói câu tương tự như chị vậy. Anh ấy nhờ tôi trao lại thứ này cho cô gái nào ngồi ở chiếc bàn kê sát cửa sổ và cũng bị người ta cho leo cây".
Hân đón chiếc máy từ tay cô phục vụ, tim cô đập mạnh liên hồi. Tay run run, cô gắn tai nghe và nhấn nút play. Giọng Khương vang lên trầm ấm như đang ở thật gần: "Em đang khóc vì anh đã không đến, có phải không? Anh đã chờ em suốt một năm qua ở Hands và lần nào, anh cũng thất vọng ra về. Anh liên lạc với em bằng mọi cách nhưng vô ích. Anh biết em vẫn quan sát anh từng ngày, anh van xin em rồi khiêu khích em trên Facebook để em xuất hiện nhưng tất cả đều công cốc".
Anh tự hỏi mình đã làm gì sai để em phải xa lánh anh như vậy? Sáng nay, anh đến Hands từ rất sớm và chờ em đến tận trưa. Em vẫn mất hút. Anh thật sự không đủ kiên nhẫn nữa. Khi em nghe được những lời này, anh đã ngồi trên máy bay sang Pháp. Anh sẽ làm việc ở đó trong ba năm và có thể lâu hơn. Có lẽ chúng ta không còn gặp lại nhau. Chúc em mạnh khoẻ và hạnh phúc".
Những lời cuối của Khương như nhoè đi. Hai tai Hân lùng bùng, cô ngồi phỗng như tượng rồi đột ngột đứng bật dậy.
Không thể như thế! Mình phải ra sân bay", Hân hốt hoảng vùng chạy. Cô va mạnh vào chiếc bàn và đánh đổ ly cappuchino. Dòng cà phê nóng rẫy đổ trên tay cô nhức buốt nhưng Hân không quan tâm.
Cô luýnh quýnh chạy đi nhưng vấp phải chiếc ghế và ngã sõng soài. "Mình và Khương không thể kết thúc như vậy, không thể", Hân bật khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Chợt một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy và ôm siết cô vào lòng. Mùi da thịt quen thuộc khiến Hân như bừng tỉnh. Trước khi Hân kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, một nụ hôn nồng nàn gắn chặt lên môi cô và giọng Khương thầm thì: "Em là cọp mà sao mít ướt thế? Anh mới trêu một tí đã khóc, vậy mà nỡ bỏ anh đi suốt một năm trời?".
Hân lắp bắp:"Anh... anh... không phải là anh...". Khương mỉm cười dịu dàng: "Anh chẳng đi đâu cả, có đi cũng phải tha con cọp này cùng đi. Anh chờ em ở đây suốt một năm qua. Em ác lắm, thoả thuận với mẹ mà chẳng nói với anh câu nào".
Anh biết hết rồi sao?".
Sáng nay, mẹ đã kể hết cho anh nghe và dặn anh phải đến đây đón em. Mẹ biết chúng ta yêu thương nhau thật lòng nên không phản đối nữa. Về nhà thôi em, mẹ đã làm thức ăn khuya, chờ con dâu tương lai về đó".

Hân cứ tưởng như mình đang mơ. Cô khẽ dụi đầu vào ngực Khương, miệng cười mà mắt đỏ hoe. Những bao lì xì đỏ đính lục lạc đang đong đưa reo vui như chia sẻ niềm hạnh phúc cùng họ. Mùa xuân đã ở khắp mọi nơi. 

Đọc tiếp...